Sau dãy nhà hiệu bộ cũ, cây cối mọc um tùm. Dường như nơi đây đã lâu
rồi không có người ghé qua dọn dẹp. Phải khó khăn lắm tôi mới có thể gạt
cỏ và đi đến trước dãy nhà kho cấp bốn nơi chứa các thứ đồ linh tinh,
bỏ đi.
Nhìn tấm biển xiêu vẹo trước mặt, tôi khẽ nhíu mày rồi kéo phăng cánh
cửa ra vào bằng một lực khá mạnh, những bụi bẩn bám trên vách bay tứ
tung, đáp thẳng vào mặt tôi:
- Khụ…khụ…khụ…
Tôi bật ho thành tiếng, lấy tay phe phẩy đuổi đám bụi trước mặt đi
rồi bước vào trong ngó dáo dác. Một mùi mốc meo ẩm thấp bốc lên khiến
tôi cảm thấy nôn nao trong ngực, đầu óc quay cuồng.
Tôi chun mũi rồi đi đến bên những đống đồ đã được phủ bạt kĩ lưỡng
trong góc nhà kho và bắt đầu tìm kiếm. Dường như đồ đạc ở đây, ít nhiều
đều đã bị hư hỏng hoặc quá cũ kĩ, mã tấu thì bị mẻ, kiếm bạc gãy lưỡi,
mất chuôi… còn cả những li, đĩa được chạm trổ tinh xảo nhưng đã han gỉ …
Không có dấu hiệu gì cho thấy đây chính là nhà kho của một học viện
danh tiếng như Lanci, “vampire school” duy nhất của xứ phù tang.
Đúng là khó hiểu, tôi nghĩ rồi khẽ lắc đầu thở dài, đi đến bên một
cái thùng lớn tiện tay kéo phăng tấm bạt đang phủ trên mặt nó xuống, bên
trong thùng những trái bóng nâu tròn đang nằm lăn lóc, bụi bám dày đặc.
- A…đây rồi…
Tôi khẽ reo lên rồi thò tay vào thùng nhấc một qua bóng rổ lên trước
mặt ngắm nghía, chợt cảm thấy thất vọng, những trái bóng ở đây nom còn
xấu mã hơn cả trái bóng đã tróc da mà tụi Mika đang chơi. Nghĩ vậy nhưng
tôi vẫn cúi xuống lật hết trái này đến trái nọ, mặt mũi đỏ gay lên vì
phải hít mấy lít khí bụi.
Cuối cùng sau một hồi chọn lựa kĩ lưỡng, tôi cũng tạm hài lòng với
một trái bóng còn khá sạch sẽ và ít hư hỏng. Tôi cầm nó trên tay rồi
dùng chiếc khăn vất bên cạnh lau sạch sẽ lớp da bên ngoài.
_ KÉT….KÉT….KÉT…
Một tiếng động khe khẽ vang, ánh sáng hắt vào từ cửa nhà kho tắt hẳn,
bóng tối lạnh lẽo bất chợt bao trùm lên cả căn phòng. Tôi sợ đến điếng
hồn vội quay đầu lại, quả bóng trên tay rơi xuống nền nhà kêu đánh rầm.
Mặc kệ quả bóng đang nằm chỏng trơ trên nền đá vỡ, tôi lập cập đứng
dậy, đôi chân run lẩy bẩy từng bước tiến về phía cửa nhà kho, lấy dũng
khí hét to lên:
- AI ĐÓ…RA ĐÂY ĐI…
Nhưng đáp lại tôi chỉ là một khoảng không gian lạnh lẽo đến đáng sợ,
tôi có cảm giác như tim mình đang chạy maraton, còn cơ thể thì cứ run
lên từng đợt. Bước chân tôi ngày càng gấp gáp, trong đầu vẽ ra bao nhiêu
giả định kinh khủng.
Không lẽ tiếng động vừa rồi là…ma??? Cũng có thể lắm chứ, ở cái nơi
khỉ ho cò gáy này, cây cối lại mọc um tùm thì có vài ba con ma cư ngụ là
đúng rồi.
Nghĩ đến đây tôi ko khỏi rùng mình lạnh xương sống, “ma người” đã đủ
kinh rồi h lại còn “ma của ma cà rồng” nữa chứ, eo ơi…tôi không muốn
nghĩ nữa đâu. Tốt nhất là chuồn sớm…
Nghĩ đoạn, tôi “nước mắt lưng tròng” vội chạy đến bên cánh cửa định
mở nó ra, nhưng bàn tay vừa chạm vào nắm đấm cửa, cả người tôi chợt run
lên vì sợ hãi, cảm giác như có dòng điện chạy xoẹt qua cơ thể.
Một bàn tay lạnh ngắt với những ngón tay gầy guộc đầy xương đang vuốt
ve cổ tôi, hơi thở nồng nặc mùi máu hôi tanh phả ra trong không khí
khiến tôi cảm thấy như mình đang ở giữa chiến trận thời kì mạc phủ, xung
quanh toàn là xác chết và máu văng tung tóe.
Tôi kinh hãi quay phắt người lại, muốn hét lên thật to nhưng không thể, tưởng như có một áp lực nào đó đang đè chẹn ở cổ họng.
- Đừng cuống lên như thế chứ cháu gái.
Một người đàn ông trung niên đang đứng trước mặt tôi, thân hình gầy
rộc, chiếc áo dạ nâu mỏng khẽ bay lất phất trong gió. Khuôn mặt tái nhợt
như xác ma chết trôi đập vào mắt khiến tôi sợ hãi vội bắn người ra xa.
Đôi mắt ông ta rực một màu đỏ đáng sợ, hau háu nhìn vào từng mạch máu
trên cơ thể tôi, bàn tay gầy guộc, nổi đầy gân xanh chằng chịt với
những móng tay nhọn hoắt đen đúa đang vươn ra, cố sức nắm lấy cổ tôi kéo
lại.
- KHÔNG, BUÔNG TÔI RA….khặc…khặc…
Tôi hét lên thật to, rồi dùng những ngón tay mảnh dẻ của mình cố gắng
bẩy bàn tay bẩn thỉu đó ra, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi cực độ.
Càng ngày những chiếc răng nanh vàng khè và nhọn hoắt ấy càng tiến
đến gần hơn, cổ tôi bị những móng vuốt của ông ta ghì thật chặt đến nỗi
bật tứa máu, mùi máu tanh xộc lên trong không khí lan tỏa ra bên ngoài.
Tôi cắn răng dùng hết sức bình sinh của mình, hẩy mạnh ông ta ra rồi
vặn tay xoay một cú khiến cả người ông ta rơi ịch xuống sàn đá lạnh lẽo.
Chớp lấy cơ hội, tôi vội quay người định lao đến bên cửa chạy ra
ngoài, nhưng chân tôi chưa đi được bước nào thì cả người tôi đã bị kéo
lại. Ông ta đang dùng bàn tay gớm ghiếc của mình nắm thật chặt lấy cổ
chân tôi rồi ném thật mạnh vào góc nhà.
_RẦM….
Một tiếng động kinh hoàng vang lên, cả người tôi bắn vào đống đồ ngổn
ngang trong góc kho, đầu đập xuống nền đá, đau đến nỗi không còn cảm
giác.
Tôi khẽ lúc lắc đầu, gượng người ngồi dậy, cảm thấy mọi vật xung quanh như đang trôi dần đi.
_PHỤT…
Một dòng máu tươi từ miệng tôi phun ra, thứ chất lỏng đặc quánh này
khiến tôi cảm thấy rùng mình khi chạm phải, có lẽ tôi là vampire duy
nhất trên đời này thấy sợ máu.
Người đàn ông cấp E từ từ tiến đến gần tôi, khuôn mặt lộ rõ vẻ ham
muốn tột độ, đôi mắt đỏ như máu của ông ta hau háu nhìn vào cổ tôi không
chớp mắt.
Tôi muốn chạy, thật sự muốn chạy nhưng cơ thể lại không biết nghe
lời, một cơn đau đột nhiên ập đến khiến đầu tôi nhức buốt, một mảng kí
ức nhỏ nhoi chợt ùa về.
tôi khẽ nhíu mày ngửng đầu lên nhìn người đàn ông cấp E, chợt bàng
hoàng kinh hãi, chập chờn trước mắt tôi là hình ảnh của một người đàn
ông khác, vẫn làn da tái xanh, vẫn đôi mắt đỏ rực, vẫn bàn tay gầy rộc
với những đường gân xanh chằng chịt và móng tay nhón hoắt đen đúa, nhưng
sao nụ cười trên khuôn mặt ấy lại hiền thế?
Đôi mắt nhìn tôi cũng thật trìu mến, thân thương. Người ấy-vừa có nét
đáng sợ của một vampire khát máu lại vừa cho tôi cảm giác yêu quý đến
vô cùng của một…người cha….
- Ba ơi….
Tôi nghĩ rồi đột nhiên bật thốt lên, không hiểu tự lúc nào, nước mắt
đã tuôn lã chã mắn đắng cả bờ môi, thực ra chuyện này là sao? Tôi là ai?
Ba tôi là ai? Làm sao ba tôi có thể là một vampire cấp E được chứ? Tôi
không biết, thật sự không biết.
Tôi đau đớn đấm mạnh tay vào đầu, một cơn đau ập đến khiến tôi tối
tăm mặt mày, đầu óc dường như trống rỗng, hàm ranh nanh nhọn hoắt ấy cứ
thế từ từ kề sát vào cổ tôi.
Tôi dùng những ý chí cuối cùng của mình ra sức đẩy người đàn ông đó
ra nhưng không thể, cả cơ thể như bị tê liệt sau cú ngã vừa rồi. Tôi bất
lực thõng hai tay xuống nhắm mắt buông xuôi, có lẽ ….tôi sắp chết.
Đúng vào lúc tưởng chừng như chiếc cổ của mình đã nằm trọn trong hàm
răng năng vàng khè ghớm ghiếc ấy thì đột nhiên có một bóng người lao đến
chắn ngang giữa tôi và tên vam cấp E, bờ vai của người ấy lãnh trọn
phát cắn chí mạng, máu túa ra ướt đầm vai áo.
Mùi hương hoa anh đào hòa quyện với mùi máu quen thuộc khiến tôi đờ đãn cả người, phải mất một lúc lâu sau mới ậm ờ kêu lên:
- Kai…
- Còn không mau tránh ra? Tôi sắp không giữ được hắn nữa rồi.
Kai nghiến răng nghiến lợi nhìn tôi lạnh lùng nói, khuôn mặt trắng
bệch có điểm vài giọt mồ hôi trên trán. Nghe hắn quát tôi chợt giật
mình, bò ra ngoài, luống cuống không biết nên làm gì.
Tên vam cấp E bị mất bữa ăn thì giận dữ lồng lộn lên lao thẳng đến
cho Kai, trông ông ta lúc này rất đáng sợ, khuôn mặt nổi gân xanh chằng
chịt.
Tôi bò giật lùi ra phía góc nhà, bỗng bàn tay tôi chạm phải một vật
cứng và rất sắc, nhanh như cắt tôi cầm vật đó lên, thì ra là một thanh
kiếm bạc hơi mẻ.
Như người chết đuối vớ đc phao, tôi ném nó cho Kai rồi hét lên:
- Kai….kiếm…
Nghe tiếng tôi gọi hắn không quay đầu lại, chỉ giơ tay lên bắt gọn và rồi:
_ XOẸT…
Một đường kiếm sắc ngọt bổ xuống, cơ thể người đàn ông vỡ ra làm đôi,
nụ cười man rợ cùng ánh mắt bàng hoàng vẫn còn hiện trên khuôn mặt đáng
sợ đó, có lẽ bản thân ông ta cũng ko thể ngờ rằng cái chết lại đến với
mình nhanh như vậy.
Nhìn thân xác của ông ta từ từ hóa thành tro, trái tim tôi khẽ nhói
đau, những mảnh kí ức đau đớn như đang cào xé tâm cam tôi. Tại sao người
đàn ông này lại đem đến cho tôi cảm giác thân quen như vậy, tại sao khi
nhìn thấy ông ta chết trong lòng tôi chợt dâng lên một nỗi niềm thương
cảm, tại sao tôi không thể nhớ ra ba tôi là ai? Tại sao?
- Cô có sao không?
Một giọng nói lạnh lùng vang lên. Kai từ từ tiến đến chỗ tôi, khuôn
mặt hơi ánh lên vẻ lo lắng. Hắn ôm lấy bờ vai bị thương rồi ngồi phịch
xuống trước mặt tôi mệt mỏi dựa người vào vách tường.
Một lúc sau, mãi không thấy tôi lên tiếng Kai bắt đâu lo lắng quay ra nhìn tôi chòng chọc nhíu mày hỏi:
- Cô bị thương ở đâu à?
Tôi vẫn lặng im không nói gì, nói đúng hơn là không thể lên tiếng bởi
cổ họng đã nghẹn cứng lại, nước mắt như được đà cứ thế tuôn ra xối xả
mà chẳng hiểu tại sao.
Kai nhìn khuôn mặt tèm nhem nước mắt của tôi bực mình quát lớn:
- Đừng có khóc nữa, cô mà khóc thì chết với tôi.
Lời đe dọa của hắn khiến tôi giật mình vội ngẩng đầu lên, nhanh như
cắt hắn nắm lấy cằm tôi giật về phía mình, môi tôi chạm môi hắn, nhẹ
nhàng nhưng dứt khoát…nụ hôn mang hương vị của hoa anh đào…
—————————
_ Cộp…cộp…cộp…
Tiếng bước chân gấp gáp ngày một tiến đến sân tập thể dục, chiếc áo dạ đen bay lật phật trong gió lạnh.
Chàng vampire quý tộc đang chỉ đạo cho đám vam cấp C trở lại lớp chợt giật mình vội quay người lại cung kính cúi đầu:
- Tooya sa-ma sao anh lại ra đây? Việc này để mình tụi em làm cũng được mà.
- Ta có chút lo lắng, là lớp nào vậy?_ Tooya nhẹ nhàng nói, tay chỉ
vào đám vam cấp C đang đứng lố nhố rồng rắn kéo nhau vào lớp, có một vài
cô gái vẫn chần chừ đừng nán lại để ngắm cho được khuôn mặt của người
được coi là kingdom kia.
- Dạ thưa anh là lớp 10C1.
- 10C1?_ Tooya nhíu mày hỏi lại rồi chợt cảm thấy lo lắng_ Có ai vắng mặt không?
- Dạ có, hình như là có một cô gái tên Yu…
- NGÀI TOOYA …
Một người đàn ông trung niên với khuôn mặt khắc khổ đột nhiên chạy
đến, hấp tấp cúi chào Tooya, trông ông ta có vẻ đang rất lo lắng.
- Siroto sao ông lại đến học viện tìm ta?_ Tooya nhíu mày hỏi
- Thưa ngài có chuyện gấp ạ.
- Chuyện gì để sau đi, giờ ta đang bận_ Tooya nóng nảy nói
- Không được thưa ngài, chuyện này rất hệ trọng…”ông ta” hình như đang chuẩn bị tỉnh giấc._ Người đàn ông hấp tấp nói.
- Sao? “ông ta” chuẩn bị dậy ư? Chuyện này là thế nào?
- Ko hiểu sao những cây hoa trong gia tộc đều tự dưng héo rũ, trên nóc nhà ngập tràn dơi. Liệu có phải…
Tooya hơi nhíu mày, khuôn mặt đăm chiêu lo nghĩ, vậy là điều anh lo
sợ sắp trở thành hiện thực, đã đến lúc ông ta thức dậy thật rồi, tính ra
thì ông ta đã ngủ khá lâu, một giấc ngủ kéo dài cả chục năm. Sau giấc
ngủ dài này chắc chắn ông ta sẽ mạnh hơn nữa, liệu rằng anh có đủ sức
đương đầu với ông ta để bảo vệ Yume không?
Tooya nghĩ đến đây rồi chợt giật mình nhíu mày lo sợ, một mùi máu nhẹ
nhàng bay đến vương trên cánh mũi khiến anh cảm thấy bàng hoàng bật kêu
lên:
- Mùi máu của Yume…
Rồi không kịp suy nghĩ gì cả, Tooya lao đi với một tốc độ tên bắn
khiến cho ông già Siroto cận vệ trong tộc Hondo không hiểu gì cả vội vã
hét lên ở đằng sau:
- Ngài Tooya, còn chuyện….
Nhưng chưa kịp nói hết câu, bóng Tooya đã mất hút sau bụi cây.
————————-
————————-
_ CHOANG…
Một tiếng động mạnh vang lên, cánh cửa nhà kho bị bật tung ra, tôi
như người tỉnh khỏi cơn mê, vội vã đẩy Kai ra, khuôn mặt đỏ bừng lên
nhìn ra phía cửa.
Anh Tooya đang đứng tựa người vào thành cửa, khuôn mặt đẹp như tạc
lấm tấm mồ hôi, đôi mắt đen u uẩn lạnh lùng nhìn tôi không chớp mắt.
Trong phút chốc tôi bỗng cảm thấy ngạt thở, một bầu không khí lạnh
lẽo bao trùm lên cả căn phòng. Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ấy giận
dữ như vậy, khuôn mặt dịu dàng bỗng trở lên đáng sợ. Ánh mặt lạnh lùng
lộ rõ vẻ… khó chịu.
Tôi nuốt nước bọt ừng ực, cúi gằm mặt xuống không hiểu sao lại cảm
thấy có lỗi, giống như người vừa bị bắt quả tang ăn trộm. Ở bên cạnh
tôi, Kai vẫn trưng cái bộ mặt lạnh lùng dửng dưng đến khó hiểu.
Không khí ngột ngạt đó cứ kéo dài một lúc lâu cuối cùng kết thúc bằng
một cái nhếch mép của anh Tooya. Anh ấy khẽ mỉm cười, dịu nét mặt lại
rồi đi đến bên cạnh tôi, quỳ một gối xuống, nhìn tôi dịu dàng nói:
- Môi em có máu kìa…để anh lau giúp…
Rồi không để tôi kịp ư hử gì, anh ấy nhẹ nhàng đưa tay lên kéo tôi
lại gần để môi tôi áp lên môi anh ấy mùi hương hoa hồng dịu nhẹ, rồi
cũng rất nhẹ nhàng anh ấy đẩy tôi ra, nở một nụ cười chiến thắng nói:
- Xong, sạch rồi đấy.
Tôi nhìn Tooya đờ đẫn cả người, có cảm giác như mình là một con búp bê bị hết người này đến người khác đem ra chơi đùa.
Tooya lúc này mới quay sang nhìn khuôn mặt xám xịt của Kai, nở một nụ cười nửa miệng bình thản nói:
- Cậu nghĩ sẽ có thể thắng ta sao?
- Hừ, anh thật hèn hạ quá đấy, quý ngài Hondo.
- Nghĩ sao tùy cậu, dù sao thì ta cũng phải cảm ơn cậu vì đã cứu Yume…
Tôi nhìn hai đấng vampire thuần chủng trước mặt, khuôn mặt họ lạnh
te, đôi mắt cùng phát ra sát khí có thể giết người mà trong lòng không
khỏi tức giận. Cuối cùng không chịu được nữa, tôi vùng đứng dậy hét lên
thật to:
- Tôi là đồ chơi cho hai người đấy à? Tôi ghét hai người.
Rồi tôi quay người hùng hổ bước đi, nhưng chưa kịp nhấc chân lên thì
cả mặt đất đã như tối sầm lại, tôi cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, tứ
chi bải hoải. Tôi cố sực điều khiển cơ thể mình nhưng không thể, cả
người ngã lăn ra đất rồi ngất lịm đi. Vị ngọt vẫn đọng lại trên đầu
lưỡi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét