Những ngày mùa đông tiếp tục kéo dài, cả học viện
Lanci như đang chìm trong một vùng băng tuyết lạnh lẽo, những dãy nhà
tầng, những lâu đài nguy nga cổ kính cùng những hàng cổ thụ cao ngất tất
cả đều được bao bọc bởi một màu tuyết trắng xóa đầy huyền ảo.
Và khi tháng mùa đông đầu tiên vừa kết thúc cũng là lúc học viện mở
cửa cho các học viên về thăm nhà, cái thông tin sốt rẻo này đã khiến tôi
cảm thấy rạo rực trong người, sung sướng đến độ trằn trọc mấy đêm không
ngủ được.
Từ bé đến giờ chưa lúc nào tôi rời xa nhà lâu như vậy, tôi nhớ, nhớ
tất cả những gì thuộc về nơi tôi đã từng sinh sống. Nhớ mẹ – người phụ
nữ đẹp có đôi mắt xanh dịu dàng, nhớ ngôi nhà nhỏ làm bằng gỗ sồi nâu
núp dưới tán hoa anh đào cổ thụ, nhớ những chiều ngồi trên chiếc đu quay
nhỏ đếm lá vàng rơi, nhớ cánh đồng hoa oải hương sau chiền đê thơm
ngát, nhớ cả những người bạn quanh xóm dễ thương.
Tất cả những thứ giản dị đó đều khiến tôi nhớ da diết, có lẽ chỉ đến khi đi xa rồi tôi mới biết trân trọng nó.
.
.
.
Đúng 2 giờ đêm lựa lúc thành phố đã chìm sâu trong giấc ngủ yên bình,
nhà nhà đều tắt đèn đóng cửa, cánh cổng gỗ sồi kiên cố từ từ mở ra,
hàng ngàn vampire trong Lanci xếp hàng ngay ngắn nối đuôi nhau bước ra
thế giới bên ngoài, trên tay ai cũng lỉnh kỉnh nào vali nào cặp xách
v..v
Không khí trên mặt đất ấm hơn nhiều so với trong học viện, tôi khoan
khoái vươn vai hít thở bầu không khí trong lành, hôn tạm biệt Toru và
Mika rồi xách vali nhắm hướng nhà ga.
Nơi tôi sống thuộc dạng vùng sâu vùng xa của Kansai, cách thành phố
trung tâm này mấy nghìn km, ở đó có đồi núi có rừng cây có suối róc rách
và không khí thì vô cùng sạch sẽ, trong lòng.
Tôi mua một vé dành cho chuyến tàu đêm rồi xách vali lên đó ngồi đợi,
trên chuyến tàu đã lỡ giờ về Kansai chỉ có lèo tèo vài ba người, họ đều
đã ngủ ngon lành trên chiếc ghế của mình.
Tôi nhìn họ khẽ mỉm cười, giá mà vampire cũng có được cuộc sống bình
yên như con người không phải chịu sự giàng buộc từ máu thì tốt biết mấy,
tôi thở dài sườn sượt rồi kêu lên:
- Oáp, buồn ngủ quá!
Lấy tay che cái ngáp rõ dài, tôi cảm thấy cơn buồn ngủ đang xâm chiếm
toàn cơ thể, có lẽ là vì mấy hôm rồi bị mất ngủ nên h mới liêu xiêu thế
này. Tôi nghĩ rồi không do dự vươn vai gục đầu vào thành ghế đánh một
giấc ngon lành.
————————————————
Chàng hotboy nổi tiếng đẹp trai, hào hoa của trường đại học Tokyo,
Kata Inzuka quyết định rời xa phố xá ồn ào một thời gian để trở về
Kansai thăm ông nội. Cậu chọn đi chuyến tàu đêm lúc 2 giờ để được tận
hưởng sự yên tĩnh và rộng rãi.
Khi vừa bước chân lên toa tàu, nhìn thấy Yume đang ngủ ngon lành, cậu
đã giật mình sửng sốt, lần đầu tiên trong đời cậu thấy một cô gái đẹp
như vậy. Cô có hàng lông mi dày cong vút che rợp cả quầng mắt hơi thâm,
suối tóc đen dài và mượt như mơ chảy dài trên thành ghế.
Làn da rất trắng, sống mũi nhỏ và xinh nhìn chỉ muốn véo một cái.
Nhưng thứ đẹp nhất trên khuôn mặt thanh tú đó vẫn là đôi môi đỏ như máu,
hơi mím lại e ấp như cánh hồng nhung (cậu tự hỏi không biết cô dùng
loại son gì?).
Cậu cứ đứng đó nhìn cô gái lạ một hồi lâu trong lòng cảm thấy rạo
rực, cậu từng qua lại với không ít con gái nhưng đây là lần đầu tiên cậu
thấy trái tim mình đập mạnh như vậy, cô gái này thật sự không giống với
những cô gái cậu từng gặp trước đây, cô ấy mang một vẻ đẹp giản dị
không hào nhoáng, nhưng lại thanh khiết, dịu dàng như ánh trăng.
Vốn mạnh dạn trong việc làm quen với phái nữ lại tự tin với vẻ bề
ngoài điển trai của mình, cậu không do dự bước đến chỗ Yume đang ngủ,
trong lòng mang quyết tâm phải chinh phục bằng được cô gái xinh đẹp và
bí ẩn này.
- Tôi ngồi đây được không?_ Cậu lịch sự lên tiếng, mỉm cười thật dịu dàng.
Nhưng mặc cho cậu gọi và lay mấy lần, Yume vẫn tiếp tục ngủ ngon
lành, cậu cứ đứng trơ ở đó một hồi lâu, bắt đầu cảm thấy nôn nóng, cuối
cùng không đợi cô cho phép, cậu nhẹ nhàng đặt vali sang một bên rồi ngồi
xuống ngay bên cạnh cô.
Mùi hoa oải hương thơm thoang thoảng tỏa ra từ người cô khiến cậu ngây ngất, mái tóc dài khẽ vương trên vai cậu.
Một lúc sau cậu lấy hết dũng khí quay sang nhìn cô, thấy trái tim
mình đang đập thình thịch, nhìn gần trông cô còn đẹp hơn gấp bội, khuôn
mặt xinh xắn như được tỉa vẽ tỉ mỉ.
Cuối cùng không nén được lòng mình cậu khẽ vươn tay, hất lọn tóc
vương trên mặt cô sang một bên rồi nhẹ nhàng đẩy đầu cô xuống vai mình.
Đúng lúc ấy có một bàn tay đột nhiên đưa ra chặn giữa vai cậu và đầu cô gái, cậu khẽ ngẩng đầu lên, sửng sốt…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét