Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013

Tình một đêm chương 4


Chương 4 Let’s go shopping?

Đúng 12 giờ trưa, Jason đã có mặt trước công ty của Claire để đón cô cùng ăn trưa. Claire mặc chiếc quần đen ốm sát đùi cô, cùng chiếc áo-sơ-mi tay dài hồng nhạt với cổ áo và cổ tay màu trắng. Jason mặc bộ vest xám cùng cà-vạt màu tím đậm. Anh đứng mở cửa xe cho Claire bước vào. Anh vừa lái đến địa điểm vừa trò chuyện cùng cô:
- Em làm ở công ty Ryz lâu chưa?
- Àh từ lúc tốt nghiệp, em hên sao nên được nhận vào làm luôn – Claire mĩm cười rồi nói típ – Anh khá quá há! Tốt nghiệp trước em có 3 năm thôi mà giờ thành giám đốc rồi – Claire tươi cười
- Có đâu. Công ty Gran này là của ba anh. Sau khi anh tốt nghiệp, vào làm được 2 năm hơn thì được ông cho lên làm giám đốc chứ anh có giỏi giang gì. Giám đốc em mới ngầu kìa
- Ngầu sao? – Cô nhíu mày hỏi
- Sếp em mà em không biết àh?
Claire không có thói quen điều tra về đời tư của người khác như các đồng nghiệp của cô, nhất là Megan. Chắc chắn là Megan đã biết hết tuốt tuồn tuột tiểu sử của Brad. Nhưng Claire không bao giờ gặn hỏi, vì cô không hứng thú và cũng không có tính tò mò. Chỉ nhiều lần cô nghe Megan khoe với những người khác là 2 người từng tốt nghiệp cùng trường.
- Anh tốt nghiệp ở Yale thì sao? Cũng khối người làm được vậy?
- Em àh, khối người vào được Yale đã ít, tốt nghiệp ra được trường đó còn ít hơn. Anh ta có thành tích học rất khá nên nhiều công ty lớn đã mời anh ta làm khi vẫn còn học ở Yale. Anh ta vô làm trong công ty em, Ryz cho đến khi tốt nghiệp, thì anh ta được đề cử lên làm giám đốc ở chi nhánh bên New York. Sau đó thì chuyển về đây. Chưa nói hết là anh ta vừa đi học vừa đi làm nhưng đã đổ được thủ khoa. Rất nhiều bài báo ở New York viết về Brad, như là một doanh nhân trẻ có tiềm năng.
- “Dữ dội vậy sao….đáng nể thật!” – Claire dùng tay xoa xoa cằm mình thầm nghĩ
- Trong công việc, anh rất phục anh ta về mọi mặt. Nhưng anh nghe có người nói hắn ta là tay chơi đấy?
- Ý anh là sao? – Claire quay qua nhìn Jason, nheo mắt hỏi
- Anh ta chưa hề có bạn gái, chỉ thích cặp kè lăng nhăng.
- Thì sao? Đàn ông muốn hư hỏng thì phải có tiền. Anh ta vừa có tiền, có chức vụ, có vẻ bề ngoài, chuyện anh ta lăng nhăng, quan hệ bừa bãi cũng…dễ hiểu. Nhưng biết đâu đó chỉ là tin đồn.
- Anh nghe nói là vậy? Nhưng mà em đồng ý với cách sống như vậy sao? – Jason châu mày nhìn cô
Bạn cô, Sarah cũng là người có cách sống “bay bướm” như vậy…Cô không thích cách sống kiểu quan hệ bừa bãi mà không cần tình cảm, vì cô vẫn còn tia hy vọng nhỏ nhoi vào tình yêu. Nhưng 2 người họ chọn cách sống đó và dường như cả hai đều cảm thấy thoải mái và sống tốt, khiến cho lập trường của cô bị lung lây. Bây giờ, bao nhiêu người cũng chọn cách sống buông thả kia. Người ta vẫn có thể làm tình mà không yêu được sao? Cô đã ngủ với Brad, đó là lần đầu tiên cô làm tình với người mà cô không yêu.
Claire chiềm đắm trông suy nghĩ của bản thân cho đến khi Jason dừng xe lại thì dòng suy nghĩ của cô bị phá vỡ. Anh chở cô tới một nhà hàng sang trọng khiến cô có chút bối rối:
- Chỉ là ăn trưa thôi, anh cần gì chở em đến chỗ đắt tiền này chi vậy? – Claire châu mày
- Em đừng lo, hôm nay anh đãi – Jason cười tươi với cô
- Không phải nhưng….vậy thì hơi hoang phí…
Anh nắm lấy tay cô rồi kéo vào trong trước khi cô lại cằn nhằn thêm tiếng nào nữa:
- Thôi em đừng nói nhiều nữa. Cứ để anh lo cho
Claire miễn cưỡng gật đầu rồi theo cô phục vụ đến bàn ăn của họ được sắp sẵn đẹp mắt.
- Em vẫn còn quen với Kevin chứ? – Jason bớt chợt hỏi
Kevin là bạn trai cũ của cô. Vết thương lòng của cô đã vơi đi đôi chút, nhưng khi cái tên Kevin được nhắc đến, khiến vết thương ấy lại rỉ máu. Cái tên Kevin này, cô đã hy vọng sẽ không phải nghe ai nhắc tới, không cần là mãi mãi, nhưng ít nhất không phải vào khoảng thời gian này. Cô cũng không định kể quá nhiều về chuyện tình giữ cô và Kevin. Vì có gì đâu để kể ngoài việc cô bị vứt bỏ không thương tiếc cơ chứ.
- Chúng em chia tay rồi – Mặt cô tỏ vẻ khó chịu
- Anh xin lỗi. Anh không biết – Jason nói, nhưng mặt anh lại như vui ra…
Năm xưa, Jason, Kevin và Claire học chung trường đại học. Tuy nhiên Jason và Kevin học khóa trên cô những 3 năm, nhưng họ vẫn hay hẹ hò nhau cùng đi chơi, ăn uống. Hai người đàn ông này đều đem lòng thích Claire. Jason toan sẽ thổ lộ hết tình cảm anh cho cô khi anh tốt nghiệp. Nhưng khi vào lúc gần tốt nghiệp, Kevin chiếm lấy cơ hội và tỏ tình với Claire trước nên anh đã có được cô. Còn Jason phải ngậm ngùi trong tiếc nuối. Sau khi tốt nghiệp, Jason cũng không còn liên lạc với cô và Kevin nữa. Anh muốn để hai người được tự nhiên phát triển và cũng đồng thời cần thời gian để quên đi tình cảm anh dành cho cô. Bây giờ gặp lại cô, anh đã rất vui. Giờ lại được nghe tin, cô không còn quan hệ với Kevin nữa, khiến anh càng thêm mừng rỡ.
- Không sao, chuyện đã qua rồi. Chẳng đáng bận tâm – Claire nói dứt câu thì cầm ly trà nóng lên, vừa thổi vừa nhâm nhi
- Em vẫn còn thói quen uống trà nóng àh. Vẫn không thay đổi lắm nhỉ – Jason nói và Claire cười đáp trả.
.
.
.
Khí trời oi bức mùa hè dần chuyển sang không khí mát mẻ và dễ chịu của mùa thu. Dạo gần cuối năm, công việc trở nên nhiều hơn và bề bộn hơn khiến Claire làm việc quần quật. Cô vừa lo việc ở công ty, lại phải chạy ngược chay xuôi kiếm tranh cho giám đốc. Dự án của cô được tiến hành suông sẻ khiến cô cũng yên lòng phần nào. Jason thỉnh thoảng vẫn hay ghé qua công ty của Claire, để đón cô đi ăn trưa. Nhưng cô cũng hay từ chối mỗi khi anh muốn dẫn cô đến những chỗ ăn đắt tiền, sang trọng. Cô thích cái không khí đầm ấm và gần gũi ở những chỗ bình dân. Mỗi khi Brad thấy Jason xuất hiện ở công ty, anh lại kiếm cớ đưa việc cho Claire làm thêm và dĩ nhiên cô phải bỏ cả giờ ăn trưa để hoàn thành. Vì thế nên để tiết kiệm thời gian, cô vừa làm vừa ăn tại bàn. Có những lúc sau khi cô đi vệ sinh quay lại thì thấy đồ ăn có ai đó mua đem đến, để lên bàn mình. Cô cũng thầm cảm ơn người đó, nhờ vậy cô khỏi mất thời gian mua đồ ăn. Một ngày kia cô mở hộp đồ ăn ra thì phát hiện:
- Món này giống món mà mình đã gọi khi ăn chung với sếp ở nhà hàng nhỏ, Corner Bistro lần trước…..chẳng lẽ…người bấy lâu nay mua đồ ăn cho mình là…giám đốc sao?……….
Claire nghĩ rồi thầm mĩm cười. Sếp cũng không đến nỗi ác nhân mà đối xừ tệ bạc với cô. Anh dù giao thêm việc cho cô nhưng vẫn “cung cấp lương thực” đầy đủ cho cô.
- Ặc….chết, không biết hắn có trừ vào tiền lương mình không nhỉ?…nghĩ xong ăn mất ngon.-_- – Claire thở dài rồi lại làm dúi đầu vào công việc.
Ngày sáng thứ bảy, cô hẹn với sếp là sẽ giao tranh nhà anh. Cô mặc quần skinny jeans đen, áo sơ-mi jeans dài phủ mông, bên trong là áo ba lỗ nâu nhạt, và đôi giày da, màu đỏ. Nhìn cô rất thoải mái và trẻ trung. Claire nhờ người chở đống tranh đến trước nhà giám đốc. Cô bấm chuông chừng một hồi thì có người mở cửa. Là Brad, anh lúc này rõ ràng là mới ngủ dậy. Anh không mặc gì ngoài chiếc quần đùi bị khéo trệ xuống…lộ 2 xương hông
- Tôi mang tranh tới rồi. Tôi về đây – Claire nói xong, quay lưng đi
Cô không dám nhìn vào anh lúc này quá lâu, sợ lại bị cám dỗ dứt ra không kịp….
Brad nắm tay cô khéo lại:
- Khoan đi đã. Cô phải đặt tranh lên tường chứ
- Anh chỉ kêu tôi mua tranh dùm thôi mà – Cô quay lại nhìn anh
- Nhưng tôi không biết đặt bức nào ở đâu. Cô là người mua thì cô biết rõ hơn tôi chứ.
Cô thở dài có vẻ như đầu hàng không muốn tranh cãi với anh. Brad thấy điệu bộ nhúng nhường của cô, anh liền bước sang một bên để cô bước vào.
Nhà anh bây giờ đã có đầy đủ nội thất. Hầu như tất cả đều màu trắng hoặc có tông màu rất nhạt gần như trắng. Đồ gì anh có thể sắm bằng kính thì chúng đều bằng kính hết.
- “Biết trước xách theo cặp kính mát…cho đỡ chói mắt” – Cô thầm nghĩ trong lúc nhìn quanh nhà
Brad đưa cho cô máy khoan, búa và đinh.
- Này không phải anh định để tôi đặt đống tranh này một mình chứ. Chúng nặng lắm đó – Claire càu nhàu
- Ngoan! – Anh vò đầu cô rồi bỏ vô phòng tắm
- Thiệt tình….! Sếp tốt nhất nên thăng lương cho tôi đi! – Cô gọi với theo
Cô bắt đầu từ phóng khách đóng đinh và treo tranh lên. Làm một hồi, Claire đổ mồ hôi, nên cô cởi phăng chiếc áo sơ-mi jeans để lên ghế sofa cùng giỏ xách của mình. Cô cũng thầm cám ơn bản thân đã mặc đồ khá thoải mái trong ngày hôm nay. Tầng dưới nhà chỉ có nhà bếp thông với phòng ăn, phòng khách, và nhà vê sinh. Cô làm xong tầng dưới thì lò mò khiên tranh lên tần trên. Tầng trên có 2 phòng ngủ, 2 phòng tắm và một phòng closet riêng.
- Chẹp chẹp…con trai giàu có khác. Có cả một phòng riêng để đồ luôn àh – Cô nói rồi bước vào
Một dẫy bên trái thì đựng toàn đồ đi làm từ vest, áo sơ mi, quần, cờ-vạt. Áo sơ mi là chiếm hết nữa dẫy. Anh có đủ màu, đủ loại, đủ kiểu…Claire nghĩ đi nghĩ lại thì phát hiện có bao giờ thấy anh mặc trùng áo lần nào đâu. Dẫy còn lại thì là những đồ bình thường để đi chơi, hoạt động ngoài trời. Chính giữa hai dẫy quần áo là hàng giày được sấp gọn gàng, ngăn nấp. Giày của anh còn nhiều hơn tất cả giày mà Claire có.
- Đàn ông mà cũng cần nhiều giày vậy sao…. – Cô tự nói với chình mình xong, quay lưng bước ra khỏi phòng.
Cô tiếp tục công việc của mình sau khi khám phá căn phòng closet của anh. Công việc cũng không đến nỗi nào. Chỉ mỗi khi khiêng tranh lên cầu thang thì cứ như là tập tạ.
- Tên này….quyết tâm không giúp mình thiệt sao? Khiêng lên mệt gần chết
Cô tự nói với chình mình vừa thở hì hục trong lúc cầm tranh lên lầu. Loay hoay một lúc, cô cũng đặt xong tranh đâu vào đó. Cô phải công nhận nhà anh rất sạch sẽ và gọn gàng, không bừa bãi như cô nghĩ. Claire bước xuống lầu thì nghe mùi đồ ăn thơm phưng phức. Đến gần bếp. Cô nhìn thấy anh trong chiếc tạp dề đứng nấu bếp. Bỗng nhiên mặt cô đỏ lên. Trong anh lúc này rất dễ thương và đáng yêu.
- Tôi làm xong rồi. Tôi về nhé! – Cô nói nhưng không nhìn anh
- Cô không muốn ăn sao? – Anh mĩm cười nhìn cô
- “Sao giờ nhìn thân thiện vậy?” – Claire nghĩ thầm – Sếp có cần tôi giúp gì không?
- Nếu cô muốn thì cô có thể giúp làm salad
Cô bắt đầu rửa rau, cắt cà chua. Các món ăn chính, anh đã làm gần xong chỉ còn chờ món rau của cô. Họ bày đồ ăn ra bàn rồi cùng ngồi ăn
- Nước sốt salad của cô ngon đó – Brad ăn thử món salad của cô
- Cám ơn. Tôi không biết sếp biết nấu ăn cơ đấy
- Người ta nói con đường ngắn nhất để đến trái tim của người đàn ông là qua bao tử của anh ta. Đối với phụ nữ, họ thích nhất khi thấy người đàn ông đứng nấu bếp trong chiếc tạp dề vì lúc đó trong anh ta rất bình dị, dễ gần và đáng yêu nhất.
Hai gò má của Claire hồng lên…
- Còn mấy ngày nữa là đến tiệc của cổ đông công ty. Cô phải đi đó – Brad nói tiếp
- Tại sao lại là tôi?– Cô nhìn anh chăm chú
- Cô cũng biết là dự án của cô tiến hành rất thuận lợi khiến các cổ đông trong công ty rất hài lòng. Nhân dịp này cô đi gặp họ, có thể là cơ hội cho cô được thăng quan, tiến chứ.
- Nhưng….tôi không có váy dạ hội – Cô vẫn nhìn anh chằm chằm
- Làm sao mà một người con gái không có váy dạ hội được cơ chứ? – Anh nhìn cô khó hiểu
- Vì tôi không bao giờ đi dạ tiệc trừ lúc học highschool đi prom thôi. Nhưng đó là lâu lắm rồi – Cô nhìn chằm chằm lại anh như để nói việc cô không có váy dạ hội cũng dễ hiểu mà
- Ngày mai cô có rảnh không?
- Chi vậy? – Claire hỏi ngược lại
- Để đi shopping chứ làm gì
- Sếp dắt tôi đi shopping cơ àh?
- Cô không muốn sao?
Thật ra, Claire cũng có thể đi với Sarah. Nhưng khi được Brad nói dẫn mình đi shopping, cô lại không từ chối…
Ăn xong, Claire giúp anh rửa chén. Claire rửa bằng xà phòng trước rồi Brad trán lại bằng nước. Trong hai người lúc này cứ như 2 vợ chồng trẻ sắp cưới. Lâu khô tay, Claire cầm áo và túi xách chuẩn bị ra về thì Brad giữ cô lại.
- Khoan về đã
- Lại gì nữa đây sếp! – Claire lầu bầu
- Tôi muốn nghe vì sao cô chọn mấy bức tranh này
Cô thở dài nhìn anh. Anh nhìn cô với ánh mắt đầy mong chờ. Cô thở dài lần nữa rồi đi ra phòng khách. Anh dõi bước theo sao
- Tôi biết sếp thích biển vì lần trước sếp nói là thích lướt sóng. Nên tôi lấy những bức tranh biển nhỏ. Đống khung trắng để hợp với màu tường nhà anh. Rồi gộp chúng lại thành một bức tranh biển lớn từ những bức tranh nhỏ….Vì có khung trắng nên nhìn như biển hiện ra từ tường vậy…
- Rất độc đáo – Anh nhìn bức tranh rồi mĩm cười
- Tôi đoán sếp thích thiên nhiên vì sếp nói là thích chạy bộ ở công viên. Nên tranh trong phòng ăn là cảnh thiên nhiên. Một rừng xanh với một con đường mờ ảo dẫn vào trong.
Hai người đi lên tầng trên vào phòng ngủ của Brad.
- Tôi nghĩ là sếp không thích tranh chân dung đâu ngoại trừ là tranh về sếp.
- Cô chụp hình tôi khi nào? – Anh nhìn cô vẻ ngạc nhiên
- Những lúc anh không để ý, dĩ nhiên – Cô đáp, nhướng mày nhìn anh
- Tôi không biết là cô biết chụp ảnh đấy – Anh hỏi cô giữ nguyên vẻ ngạc nhiên
- Khi còn học đại học, tôi lấy vài lớp nhiếp ảnh và vẽ tranh thôi – Cô đáp vẻ tự hào – “Tuy không phải thủ khoa trường Yale, nhưng tôi cũng có vài tài lẻ bỏ túi chứ bộ”
- Các tranh còn lại thì tôi cũng chọn cảnh thiên nhiên thôi. Trong phòng tắm của sếp là tranh cách điệu, hình ván lướt sóng. Chỉ có tranh ở phòng khách và phòng ngủ thì tôi tự làm. Tranh ở trong công ty phòng sếp, thứ hai tôi sẽ đem vào sau. Àh còn tranh ở hành lang, thì tôi thấy vui vui, lạ mắt nên lấy – Cô mĩm cười – Bây giờ tôi về được chưa, sếp? – Cô tròn xoe mắt nhìn anh
Brad đi theo cô xuống lầu rồi tiễn cô ra. Anh như muốn giữ cô lại nhưng không còn cách nào khác đành để cô ra đi. Anh nhìn theo chiếc xe Camry màu xám của cô đến khi nó quẹo đi mất hút, thì mới đi trở vô nhà.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét