Vậy là những ngày mùa thu mát mẻ đã đi qua, tôi đã nhập học được gần
một tháng, hôm nay là ngày lập đông, thời tiết lạnh vô cùng, từng cơn
gió bấc ùa về đem theo hơi lạnh cùng những bông tuyết trắng xóa.
Tuyết gần như bao phủ khắp nơi từ trong ra ngoài, trên sân trường, trên các lối đi và cả trên những nóc nhà cổ kính, rêu phong.
Tôi xoa xoa tay vào nhau ngước mắt ra ngoài cửa sổ nhìn những bông
tuyết trắng tinh khôi, lòng chợt cảm thấy vui vẻ. Cũng giống như các
vampire khác, mùa đông luôn là mùa yêu thích của tôi.
Những đêm mùa đông thường kéo dài, ánh nắng mặt trời cũng bớt chói
chang hơn, đối với các vampire mà nói được sống trong thế giới ít ánh
sáng mặt trời quả là điều hạnh phúc.
Cộp…cộp…
- Các học viên đứng.
Tiếng hô dõng dạc của Mika đột nhiên vang lên khiến tôi giật mình thoát khỏi giấc mộng, vội đứng lên cúi đầu chào cô dạy sử:
- Các em ngồi xuống, giở trang 224 bài lịch sử các dòng tộc vampire thuần chủng ra._ Cô Azuki dạy môn lịch sử vampire lên tiếng.
- Vâng ạ…
Những tiếng dạ vâng râm ran nổi lên, tôi ngoan ngoãn mở trang 224 ra,
hình ảnh về những vampire thuần chủng thời xưa khiến tôi khẽ rùng mình,
suýt nữa là gập sách lại.
Họ vẫn đẹp một cách kiêu sa nhưng những ông tổ của dòng vampire Nhật
này có một làn da gần như trong suốt, đôi mắt thì toàn một màu đỏ như
máu nhìn rất đáng sợ….
- Các em, trật tự nào, trước khi vào bài, cô muốn hỏi là em Akatsuki (Kai) có đến lớp không?
Tôi giật mình nhìn sang bên cạnh, rõ ràng là hôm nay hắn cũng lặn đâu mất tiêu rồi
- Dạ thưa cô không ạ!_ Mika lễ phép đứng lên nói.
- Tốt, bây giờ chúng ta sẽ vào bài, đáng lẽ ra những kiến thức này
không được sử dụng trong chương trình giáo dục dành cho vampire cấp C
nhưng vừa qua hội đồng vampire đã đưa ra quyết định cho một phần lịch sử
về vampire thuần chủng vào sách dạy vam C để chúng ta hiểu hơn về dòng
thuần chủng cũng như tổ tiên của vampire Nhật.
Những tiếng râm ran lại nổi lên, các học viên trong lớp có vẻ rất thích thú trước mảng đề tài mới lạ này.
- Chúng ta hãy chú ý vào sách đồng thời nhìn lên bảng, như các em đã
biết vampire chúng ta xuất phát từ dòng thuần chủng, họ được ví như vua
của loài vampire. Đối với xã hội vam Nhật Bản, dòng tộc thuần chủng lâu
đời nhất và được xem là mở đầu cho các dòng vampire về sau là hai dòng
tộc Hondo và Akatsuki.
Cô Azuki dừng lại một lát rồi ngó xuống chỗ ngồi của Kai như để khẳng
định chắc chắn một điều rằng cậu ta không có trong lớp rồi mới hắng
giọng nói tiếp:
- E hèm…theo lịch sử kể lại, thì vì một lí do nào đó mà hai dòng tộc
này trở lên thù ghét nhau, hàng ngàn năm trải qua họ vẫn tiếp tục chém
giết và coi nhau như kẻ thù…
- Thưa sensei* theo như em biết thì hiện tại hai gia tộc đó rất thân
thiết với nhau và còn kết thành thông gia nữa mà_ một cô bạn có mái tóc
thắt bím đột nhiên đứng dậy hỏi.
- Đúng vậy, chuyện họ thù ghét nhau là của hàng ngàn năm về trước,
nhưng do thời gian đã qua quá lâu sự thù hận cũng dần tan biến, nên hai
bên gia tộc đã mở cuộc họp đưa đến quyết định giảm hòa và bàn bạc trở
thành thông gia của nhau, xem đó như một mối liên kết thân thiết…_ Cô
Azumi gật đầu nhẹ nhàng nói
” Cái mối quan hệ thông gia mà cô Azumi nói đến có phải là do bố mẹ
của anh Tooya cưới nhau không nhỉ? Hà…Thảo nào mà anh ấy được xem như
Kingdom, một vampire mang trong mình dòng máu của hai gia tộc thuần
chủng lớn nhất là Hondo và Akatsuki. Nếu thế thì mẹ anh ấy và bố mẹ của
Kai chắc chắn là anh em của nhau rồi….”
Tôi gật gù nghĩ thầm rồi bỗng thấy buồn cười, thì ra đây là lí do tại
sao cô Azumi phải hỏi xem Kai có trong lớp không, chắc là cô ấy sợ hắn
ta tức lên, chém cho cô mấy phát thì xong.
- Khoan đã thưa sensei, em còn muốn hỏi một điều_ một cậu bạn có mái đầu vuốt keo đen bóng đột nhiên đứng dậy hỏi.
- Em muốn hỏi gì vậy Ban?_ Cô Azumi khẽ cười hỏi.
- Thưa sensei, em nghe nói là nguyên nhân gây ra cuộc chiến tranh của
hai gia tộc thuần chủng này có liên quan đến một loại hoa, có đúng thế
không ạ?_ Cậu bạn đầu vuốt keo tiếp tục hỏi.
- Cái này, em nghe ở đâu vậy, chuyện này không phải chuyện đùa đâu,
dù biết tôi cũng không thể nói cho các em biết được, vì nó không thuộc
phạm vi môn Lịch sử_ Cô Azumi khẽ nhíu mày nói.
- Cô ơi, kể đi, kể đi mà…
Những tiếng kêu thống thiết của lũ học viên bên dưới vang lên nghe
như tiếng những oan hồn đòi mạng. Cô Azumi, khẽ nhăn mặt nhìn những đôi
mắt cún con long lanh của lũ trẻ bên dưới thở dài nói:
- Không được, cô không thể kể cho các em nghe được, đây là môn lịch sử chứ không phải môn sinh học
- Cô ơ…iii_ Lũ học viên bên dưới (bao gồm cả tôi) lại kéo dài giọng,
ngước khuôn mặt chạy xệ như sắp mếu của mình lên nhìn cô Azumi, khiến cô
động lòng, khẽ chép miệng thở dài nhăn trán suy nghĩ một lúc lâu sau
rồi nói:
- Thôi được, cô chỉ biết một chút thôi, loài hoa đó có tên là
pureblood, xuất phát từ người Hi Lạp cổ đại, nghe nói nó được tạo ra từ
chính máu và xương thịt của ông tổ vampire trên hành tinh này, nó có màu
đen tuyền giống màu máu của vampire, 5 cánh úp lại trông giống một bông
hoa tuylip, dòng nhựa đang chảy trong người nó chính là dòng máu thuần
chủng nguyên thủy nhất có độ độc cực mạnh.
Cô Azumi dừng lại, khẽ ngó quanh quất một hồi rồi tiếp tục nói:
- Nó được xem như biểu tượng của dòng thuần chủng, trong tư dinh của
các gia tộc này loài hoa pureblood được trồng ở các nơi linh thiêng
nhất, hàng ngày đều được tưới máu của thuần chủng để duy trì sự sống. Nó
còn được xem là loại thuốc hữu hiệu nhất của vam thuần chủng nhưng…
- Nhưng sao hả cô ?
- Ừm nhưng nó lại là thứ thuốc độc kinh khủng nhất đối với các
vampire khác, nếu ăn phải nó, chúng ta sẽ phải chết đau đớn, trong tích
tắc thân xác sẽ hóa thành tro.
Cô Azumi khẽ nói trên trán toát cả mồ hôi hột, khuôn mặt hơi xanh,
không hiểu sao lúc đó, đôi chân tôi lại tự động đứng dậy, lấy hết dũng
khí tôi hỏi nhỏ:
- Thưa sensei?
- Sao vậy em?_ Cô Azumi và tất cả các vam khác đều nhất loạt quay ra nhìn tôi.
- Em muốn hỏi, nếu những vampire lai mang trong mình một nửa dòng máu thuần chủng khi ăn phải loài hoa đó có làm sao không ạ?
Cô Azumi nhìn tôi khẽ gật đầu khoát tay ra hiệu cho tôi ngồi xuống từ tốn nói tiếp:
- Đối với các vam có một nửa máu thuần trong người khi nuốt phải
Pureblood sẽ không chết ngay mà phải hôn mê từ một dến hai tháng, nếu
không có biện pháp chữa trị kịp thời cũng sẽ không thể sống nổi, nhưng
theo như những gì mà tôi đã biết thì chưa có phương thức nào có thể
chống lại loài hoa độc này….
- Thế lí do tại sao nó lại là nguyên nhân gây ra chiến tranh của hai
tộc Hondo và Akatsuki vậy sampai?_ một vài tiếng nói từ dưới vọng lên.
- Hừm….cái này thì tôi cũng không rõ, có lẽ chỉ những người sống lâu
đời trong hai tộc đó mới có thể biết thôi_ Cô Azumi khẽ nhíu mày nói.
Leng keng…leng keng…
Đúng lúc ấy tiếng chuông báo hết h vang lên, cô Azumi khẽ gật đầu với cả lớp rồi nhanh chóng xách cặp đi ra ngoài.
Đang trong tâm trạng rối bời vì những điều vừa nghe được trong buổi
học hôm nay tôi chợt giật mình khi thấy khuôn mắt dịu dàng của Mika đang
kề sát mặt.
- Ủa? Mika sao vậy?_ tôi ú ớ kêu lên.
- Yume, tôi nhờ cậu một việc được không? Vừa nãy cô Azumi có bảo tôi
đưa tập hồ sơ này cho thầy Mori là giáo viên của khu A, nhưng giờ tôi
lại phải đi xin chữ kí của cô Momo dạy sinh nên không thể đi được, cậu
giúp tôi nhé?
- Ừm được thôi_ tôi gật đầu mỉm cười cầm tập hồ sơ, kéo cao cổ áo, bước ra ngoài.
Dãy nhà khu A hôm nay đột nhiên lại ít đèn điện, bóng tối bao trùm
khắp nơi, tiếng gió rít cùng cơn lạnh thấu xương khiến tôi khẽ rùng
mình, cảm giác như có ai đó đang đi theo tôi vậy tôi sợ hãi nghĩ rồi…đột
nhiên:
_ BỐP…_một âm thanh ròn tan vang lên.
Tôi cảm thấy đầu óc choáng váng, mặt đất như tối sầm lại, tôi đau đớn đưa tay lên sờ đầu trong vô thức rồi ngất lịm đi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét